Tình yêu vốn cao quý và thiêng liêng, vì vậy bất cứ ai bất cứ tôn giáo nào cũng không phủ nhận tình yêu đôi lứa. Tư tưởng của con người về tình yêu cũng đầy những bí ẩn và hãy cùng tìm hiểu về tư tưởng đó trong câu nói đầy bí ẩn của Marcel Proust.
Em yêu dấu,
Anh sẽ kiến giải một câu nói thời danh của
Marcel Proust để qua đó em có thể cầm nắm được trái tim nóng bỏng của anh trên
tay. Marcel Proust nói rằng "Tình yêu là đem không gian đổi lấy thời
gian”.
1) Không gian là cái gì hữu hình, thời gian là
cái gì vô hình. Marcel Proust đã đánh đổi cái hữu hình để lấy cái vô hình hay
cái Không cũng thế. Bởi thể tính của Không vốn trừu tượng cho nên Proust tha hồ
bay nhảy chụp bắt. Proust có thể tự do xây lâu đài hạnh phúc của mình trong trí
tưởng. Proust có thể bay bổng vào cõi thiên đàng để rong chơi trong khu vườn
hạnh phúc. Proust có thể sục sạo vào tận chốn địa ngục để tận hưởng những cảm
xúc nóng bỏng đang bần bật run trong người chàng.
Proust thật ngu dại mà cũng thật khôn ngoan.
Proust có thể thả lỏng tâm hồn mình như chú bé đang mơ màng dõi nhìn cánh diều
bay bổng ở không trung. Proust nào khác đứa bé đang chớp mắt mơ màng ngủ trong
nôi mà nó tưởng như đang nằm trong bàn tay âu yếm của bà mẹ. Proust là con quỷ
dữ mang trái tim của một thiên thần. Proust là một chàng đãng tử đang ngồi tụng
Kinh Bát Nhã. Proust là một người điên, một thiên thần biết yêu.
2) Không gian là cái gì nhiễu loạn, thời gian
là cái gì âm thầm. Nói một năm, một tháng, một niên đại vui ư ? Thời gian nó
lặng lẽ qua đi nào có biết gì ? Hôm nay anh vui bên em trong khoảnh khắc và
thời gian đó được ước tính một ngày. Nhưng thực ra chỉ có con phố ấy, khu vườn
ấy, con đường ấy chợt bừng lên trong giây lát và người ta đã tạm ghi nhận dấu
ấn ấy bằng chiếc đồng hồ hay chiếc lịch trơ trẽn, khôi hài.
Em yêu dấu,
Sở dĩ con người có ý thức về thời gian là vì có ngoại cảnh. Nhìn tòa lâu đài mới ngày nào nay đã trở thành hoang phế. Nhìn mái đầu xanh nay đã bạc trắng. Nhìn trẻ con dần lớn lên. Bao nhiêu diễn tiến hình thành, hủy hoại xảy ra quanh mình cho nên con người mới ý thức về thời gian.
Vốn có ý thức về thời gian, con người lại muốn nhào lẫn không gian và thời gian làm một. Khi nó vui, nó thấy con phố ấy cũng vui. Khi nó buồn, nó thấy con phố ấy cũng buồn. Hôm nay anh vui bên em, bối cảnh ấy là thiên đường và thời gian ấy cũng thật tuyệt diệu.
Thế đấy, cả anh và em cũng đều muốn nhào lẫn
không gian và thời gian làm một. Có thể nào xóa đi cái ảo tưởng sai lầm đó
trong đầu óc con người không ?
- Chỉ khi nào chúng ta không thấy cái gì già -
chết, cái gì Sinh ra rồi Diệt mất, chẳng thấy cái gì Trước - Sau, chẳng thấy
cái gì Hình Thành rồi Hủy Hoại - thì thời gian là cái gì ? Nó chẳng phải là cái
gì kéo dài từ vô thủy đến vô chung mà chỉ là cái chớp mắt hiện giờ.
- Khi không gian trộn lẫn với thời gian rồi
thì còn đâu là thời gian nữa? Lúc ấy còn gì để mà nói nữa? Nó khẽ tựa đầu vào
vai người đàn bà nó yêu dấu. Có một cái gì đó nhẹ nhàng như hương bay trong
gió, tinh khiết như đóa hoa dược lan, sâu xa như vực thẳm, lớn tựa không trung.
Không gian và vũ trụ quy vào đây. Chẳng còn ngày còn tháng. Chẳng còn anh còn
em. Chỉ còn nhịp đập của trái tim. Thời gian đã quỳ xuống. Thần thánh cũng cúi
đầu.
- Khi không gian đã hòa lẫn với thời gian thì
thời gian biến mất. Lúc bấy giờ hiện tại cũng là quá khứ, cũng là vị lai vì ba
thời đã nhập làm một. Do đó anh yêu em vào giờ phút này đây thì từ vô lượng
kiếp trước anh đã yêu em và mãi mãi sau này anh vẫn yêu em. Do đó đem không
gian đổi lấy thời gian là lời thề nguyền thắm thiết không thể mờ phai. Cũng như
Proust, anh đã yêu em bằng trái tim bất hoại, trái tim bất diệt cũng thế.
3) Không gian là cái gì thay đổi, thời gian là
cái gì bất biến. Cho dù trái đất này có gặp cơn đại hồng thủy đi nữa, cho dù
trái đất này có xụp đổ tan tành thì thời gian nó vẫn còn đó. Thế cho nên tất cả
những gì anh và em nhìn thấy trước mắt đây chỉ là những cái hữu hạn và sẽ bị
con Quỷ Vô Thường lấy đi qua bốn giai đoạn Thành, Trụ, Hoại, Không. Chỉ có thời
gian là tồn tại mãi. Vậy thì nếu như có một đấng sáng tạo giữa chúng ta thì
đấng sáng tạo đó chính là Thời Gian vậy.
Em yêu dấu,
Proust đã quá khôn ngoan để đổi cái tạm thời
lấy cái vĩnh cửu. Proust quá tham lam. Khi yêu, Proust muốn ôm cả vũ trụ vào
trong tay. Proust là một người điên biết yêu mà trái tim đã hóa thạch bằng
những cảm nghiệm tinh khôi nhất.
Đối với Proust anh khônng còn gì để nói nữa.
Anh cũng nguyện như Proust để được yêu em bằng trái tim không tưởng, bằng niềm
hoài vọng khốn cùng. Bởi vì nếu không phải như thế thì đó không phải là tình
anh.. ..mà đó chỉ là sự toan tính, lừa gạt. Hay nói đúng hơn - một sự trao đổi.
Em yêu dấu,
Hãy đem không gian để đổi lấy tình này. Hãy đem thời gian để ghi dấu tình này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét